<!---->Diêu Văn Hải đi ra khỏi phòng, trông thấy tiểu cô nương ngồi
trong sân. Đó là người mà tối qua tráng hán dùng roi đã đưa đến, nói cô
nương này cũng là người gặp nạn, để bọn họ cùng làm bạn với nhau, chăm
sóc lẫn nhau.
Nhưng Diêu Văn Hải cảm thấy, hình như tiểu cô nương này được
phái đến để giám thị cậu thì có. Cậu không hề để ý, nghe xong liền về
phòng ngủ. Sáng tỉnh dậy, thế mà lại thấy nàng ấy.
An Nhược Phương nghe thấy tiếng bước chân, bèn quay đầu lại
nhìn, nói với cậu: “Trong bếp có cháo đấy, nếu huynh đói thì tự đi ăn
đi.”
Diêu Văn Hải không vội ăn, cậu đi một vòng quanh viện tử, ngó
nghiêng vào các phòng. Viện tử nhỏ, chỉ có ba gian, qua một hồi đã xem
xong, không có ai khác mà chỉ có hai người bọn họ. Thế là Diêu Văn Hải
vòng tay trước ngực, sầm mặt hỏi: “Chỉ hai chúng ta thôi ư? Cô nam quả
nữ, ở thế nào đây?”
An Nhược Phương nói: “Ta hỏi rồi, sẽ có người đến đưa đồ ăn,
vật dụng sinh hoạt cho chúng ta, nhưng để tránh lộ phong thanh, nên sẽ
không có người đến phục vụ.”
Diêu Văn Hải cau mày: “Bổn thiếu gia không quan tâm có người hầu hay không.” Ý cậu nói là nam nữ thụ thụ bất thân.
An Nhược Phương lại nhìn cậu lần nữa: “Không phải huynh gặp nạn tránh kẻ thù à? Nếu đã có chỗ yên thân, bảo toàn tính mạng thì nên cảm
kích đi chứ. Nếu bất mãn thì cứ đi đi. Ở cửa cũng không có kẻ xấu cản
huynh.”
Diêu Văn Hải nghẹn lời, lúc này mới phát hiện ra: “Cô đang nổi giận với ta đấy à?”
An Nhược Phương nói: “Không phải ta đang nói chuyện với huynh đây sao?”
Diêu Văn Hải bước đến, ngồi đối diện An Nhược Phương, hỏi nàng: “Cô tên gì?”
“Tịnh Nhi.”
Diêu Văn Hải nhướn mày: “Tên giả?”
“Không hẳn. Là tên do ân nhân cứu mạng ta đặt cho.”
“Vậy ân nhân cứu mạng kia của cô đâu?”
“Bà ấy nói không thể bảo vệ ta tiếp được nữa, đi theo bà ấy quá nguy hiểm, nhưng ta cũng không thể về nhà.” An Nhược Phương vừa nói,
ánh mắt trôi giạt đến đầu tường, trong đêm qua, sư thái lại một mực đi
theo nàng. Nàng thu xếp ổn thỏa ở đây xong, ngẩng đầu lên nhìn sư thái
đang dõi theo nàng ở đầu tường. Sư thái không lên tiếng, chỉ lẳng lặng
nhìn nàng, sau đó gật đầu mỉm cười, như đang khích lệ nàng. Nàng muốn
nói gì đấy với sư thái, nhưng sư thái đã nghiêng đầu đi.
Diêu Văn Hải đợi cả nửa buổi, nhưng An Nhược Phương không nói
gì thêm nữa. Diêu Văn Hải cũng nhìn theo tầm mắt của nàng, đầu tường
không có gì, trên cây cũng không có, trên trời càng không có gì đặc biệt cả, thế nàng ta đang nhìn gì vậy?
“Tịnh Nhi.” Diêu Văn Hải hỏi nàng: “Cô có biết đây là đâu không?”
“Không biết.”
“Cô đến để giám thị ta à?”
“Không phải.”
“Ngươi có biết công tử đó là ai không?”
“Biết.”
“Là ai?”
An Nhược Phương nói: “Không ai bảo ta nói với huynh cả.”
Diêu Văn Hải: “…” Ý là không nói cho hắn biết đúng không?
“Thế người đó tốt hay xấu?”
“Chắc là người tốt.” An Nhược Phương đáp.
Diêu Văn Hải cứng mặt nhìn nàng, “chắc” là cái quỷ gì. Phải thì nói phải, không phải thì nói không phải. Diêu Văn Hải phiền não đổi tư
thế ngồi khác, hỏi lại: “Vậy cô có biết ta phải ở đây bao lâu không?”
“Tự ta cũng không biết mình phải ở đây bao lâu, sao biết việc huynh được.”
Cuối cùng Diêu Văn Hải cũng nếm mùi thất bại, cau mày mất hứng: “Nếu đã cùng gặp nạn, cô không thể thân thiện hơn được à?”
“Thế nào là thân thiện?” An Nhược Phương quay đầu nhìn cậu: “An ủi huynh đừng cuống, mọi chuyện rồi sẽ ổn? Ta không biết sau này ra
sao, ta không thể an ủi huynh được. Ngay cả việc huynh đã xảy ra chuyện
gì ta cũng không biết, thì sao ta an ủi được huynh. Chuyện của chính ta
ta còn chẳng quan tâm, cũng không muốn an ủi huynh.”
“Ta mới nói một câu mà cô trả lại ta cả sào, như thế chính là không thân thiện.”
An Nhược Phương dứt khoát im miệng.
Diêu Văn Hải đợi cả buổi, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cô gặp chuyện gì mà phải trốn ở đây thế?”
An Nhược Phương im lặng hồi lâu, đến khi Diêu Văn Hải cho rằng nàng không muốn đáp, thì bỗng nàng lên tiếng: “Mẹ ta chết rồi.”
Lập tức Diêu Văn Hải mềm lòng, một nỗi bi thương ập thẳng lên đầu hắn: “Ta, ta còn không biết cha mẹ ta thế nào rồi.”
An Nhược Phương nhìn mặt đất chằm chằm, lại nói: “Tỷ tỷ hiểu rõ ta nhất, cũng không biết bây giờ ra sao. Có người đang đuổi giết tỷ ấy. Ân nhân cứu mạng của ta, cũng không biết phải làm gì, chắc chắn là rất
nguy hiểm.”
“Cô rất lo cho bọn họ?” Diêu Văn Hải nhìn gương mặt nhỏ nhắn
của An Nhược Phương, nhẹ nhàng nói: “Ta còn không biết rốt cuộc cha ta
gặp phiền toái gì đây. Lúc ông ấy ra ngoài còn nói đùa với ta, bảo ta
hôm nay nhất định phải đọc hết số sách này nọ, bao giờ về ông ấy sẽ kiểm tra ta.”
An Nhược Phương quay đầu sang, nhìn vào mắt cậu, thấy nỗi lo lắng trong đôi mắt ấy. “Sau đó thì sao?” Nàng hỏi.
“Sau đó đột nhiên mẹ ta bảo ta trốn đi. Quản sự nhà ta bố thu
xếp một đội hộ tống ta, nhưng cuối cùng tất cả bọn họ đều chết hết.
Những người giết họ muốn bắt ta đi, rồi đột nhiên thuộc hạ của vị công
tử kia xuất hiện cứu ta, đưa đến đây. Huynh ấy chỉ nói sẽ không làm hại
ta, bảo ta yên tâm ở lại, đợi khi nào huynh ấy biết rõ đã xảy ra chuyện
gì, giải quyết mọi chuyện, thì sẽ đưa ta về lại với cha mẹ.”
Thì ra lại gặp phải nguy hiểm như thế, An Nhược Phương đồng cảm nhìn cậu, nói: “Ta cảm thấy, huynh có thể tin tưởng huynh ấy.”
“Vì sao?”
“Vì tỷ tỷ tin tưởng huynh ấy. Tỷ tỷ ta rất thông minh.”
Diêu Văn Hải nghe vậy, trong lòng liền yên tâm hơn chút. Cậu
hắng giọng nói: “Cô có thể gọi ta là A Hải.” Nếu nàng ấy dùng tên giả,
vậy thì cậu cũng không cần phải để lộ thân phận thật của mình.
An Nhược Phương gật đầu ra vẻ đã biết, rồi lại bảo: “Câu nói
cuối cùng ta nói với mẫu thân, là ta mệt quá, về phòng ngủ trưa.” Nàng
lại nhìn chằm chằm mặt đất, giọng mơ màng, tựa như đang chìm trong hồi
ức.
Diêu Văn Hải không biết nên nói gì.
An Nhược Phương nói tiếp: “Từ đó trở đi ta không gặp lại bà ấy nữa. Ta có lỗi với mẹ ta. Ta rất, rất xin lỗi bà.”
Diêu Văn Hải nhìn vành mắt ửng đỏ của nàng, yếu đuối đáng
thương, vậy là nhất thời mềm lòng an ủi: “Nhất định bà ấy sẽ không trách cô đâu.”
“Ta thà rằng bà còn sống, thà rằng bà trách ta còn hơn.” Cuối
cùng An Nhược Phương cũng rơi nước mắt, “Ta sẽ không còn được gặp lại bà nữa, ta thà bị bà ấy đánh mắng còn hơn, ta thà trước đây nghe lời gả đi còn hơn, ta thà là mình chết đi còn hơn.”
“Bà ấy bị người ta hại chết ư? Vậy cô có biết ai là hung thủ không?”
“Cũng đại khái.” An Nhược Phương dụi mắt. Diêu Văn Hải không nhịn được đưa khăn tay cho nàng.
An Nhược Phương không nhận, đáp: “Người mưu hại người khác, ắt bị nghi ngờ nhiều.”
An Nhược Phương quay đầu nhìn cậu. Diêu Văn Hải vội lấy khăn
lau mặt, giả vờ bận rộn. An Nhược Phương nói: “Hy vọng cha mẹ huynh
không sao.”
“Ừ ừ.”
“Hy vọng tỷ tỷ ta cũng không sao.”
“Dĩ nhiên dĩ nhiên.”
***
An Nhược Thần vừa mệt vừa khát lại vừa đói, nước và lương khô
mang theo không nhiều, phải tiết kiệm ăn uống. Đi đường lại cứ chòng
chành, sau lưng và hai tay nàng đau nhừ.
Nàng và Diêu Côn vừa nấp vừa trốn xuống núi, bôi đen mặt vào
thôn trộm hai con ngựa, để lại bạc. Sau đó chạy gấp suốt một đường, vào
lúc trời tảng sáng, bọn họ vừa đi vòng qua một thôn, tính mạo hiểm đi
vào đường chính nên gia tăng tốc độ, vì thời gian càng kéo dài thì khả
năng bị đuổi kịp hay chặn đường lại càng lớn.
Nhưng thật bất hạnh, vừa rẽ vào đại lộ đi chưa được bao xa, đã
nghe thấy hai người đánh xe ở đối diện oán trách, nói gần đây không có
chuyện gì sao tự nhiên lại đặt trạm kiểm tra, xốc rối tung hàng hóa trên xe, cũng không thèm biết có hỏng hay không. Chắc chắn về nhà sẽ bị
chưởng quỹ nói cho mà xem.
An Nhược Thần và Diêu Côn đưa mắt nhìn nhau. An Nhược Thần thúc ngựa đi lên hỏi mấy câu, thì ra phía trước có quan binh đặt trạm, cả
người lẫn xe đều phải lục soát, nhưng không nói là vì sao.
Hai người hết cách, chỉ đành phải quay đầu ngựa lại, chạy lên
đường núi. Vòng qua ngọn núi này, hy vọng trước mặt có thể may mắn.
Kết quả đến con đường phía trước cũng không may mắn tẹo nào.
Lúc đi ngang qua trạm dịch thì gặp phải quân lính ở trong trạm dịch kiểm tra, An Nhược Thần và Diêu Côn không dám dừng lại, thúc ngựa chạy
nhanh. Một binh sĩ trong trạm dịch thấy hai người bọn họ như thế, liền
chạy đến quát: “Này, hai người các ngươi làm gì thế hả? Dừng lại!”
Dừng mới lạ ấy!
An Nhược Thần và Diêu Côn vờ như không nghe thấy, dùng sức quất ngựa, chạy nhanh hơn. Mơ hồ nghe sau lưng có người thét gào, bọn họ
cũng không dám quay đâu lại nhìn, chỉ biết liều mạng chạy lên trước. Sau đó mới rẽ vào đường núi, lại lượn quanh một vòng lớn.
Đã tới gần trưa, cả hai mệt vô cùng, ngay cả ngựa cũng sắp chạy hết nổi rồi. Vất vả lắm mới phát hiện một con sông nhỏ, Diêu Côn và An
Nhược Thần vội dừng lại, để ngựa nghỉ ngơi một lúc, uống mấy ngụm nước.
“Như vậy không phải cách.” Diêu Côn nói.
“Chúng ta còn bao lâu mới có thể đến?” An Nhược Thần hỏi. Thật
ra giờ nàng cũng không biết đây là đâu, chỉ toàn dựa vào Diêu Côn dẫn
đường.
Nhắc đến đây, Diêu Côn thế mà lại khiến nàng bất ngờ, vốn cứ
tưởng quan lão gia sống trong nhung lụa, không hề biết gì. Thế nhưng
Diêu Côn lại biết rất rõ mỗi huyện mỗi thôn trong quận. Ông ta nói trong những năm mình đảm nhiệm chức thái thú quận Bình Nam, không dám nói làm quá tốt, nhưng đúng là ông ta tận tâm tận lực, ông ta đi khắp mỗi một
nơi trong quận, trò chuyện với rất nhiều bách tính, nghiêm túc tháo gỡ
dân tình. Ông ta đều biết hết mỗi con đường trong quận, rất nhiều đường
đều do ông ta chi tiền phái người tu sửa.
“Đi được khoảng một phần ba.” Diêu Côn thở dài, “Càng về sau,
bọn họ sẽ càng có nhiều người tập trung hơn. Đến lúc đó không chỉ đường
chính, mà cả đường núi cũng sẽ bị phong tỏa, suốt dọc đường chúng ta đều gặp được thôn dân, vừa nãy cũng bị quân lính nhìn thấy, dựa vào đó bọn
họ cũng có thể đoán được chỗ chúng ta đi. Một nam một nữ, một già một
trẻ, hai con ngựa, không có hành lý gì, vội vã đi đường. Đặc điểm quá
rõ, theo dõi phương hướng của chúng ta sẽ không khó khăn. Đến lúc đó
chặn cả đường núi rồi, khả năng chúng ta đến nơi càng lúc càng bé.”
Dĩ nhiên An Nhược Thần biết điều đó, nàng nói: “Còn chưa tới thời khắc cuối cùng, đại nhân đừng nhụt chí.”
Thái thú lắc đầu: “Không nhụt chí, chẳng qua là có bận lòng.”
Không biết vợ con của ông ta thế nào rồi. Ông ta xua tan suy nghĩ, tiện
tay nhặt một cành cây lên, vẽ bản đồ lên đất cho An Nhược Thần: “Ngươi
nhìn đi, đây là thành Trung Lan, đây là am Tịnh Tâm, đây là sông Tứ Hạ,
đây là dốc Thạch Linh, đây là chỗ chúng ta hiện tại. Vòng qua núi này sẽ có con sông nhỏ, chúng ta không thể về đường chính, cũng không thể đi
đường lớn. Con sông này hướng đến sông Tứ Hạ, nhưng đường xá rất dễ tìm, dễ bị phát hiện. Nếu ta còn có thể dẫn theo ngươi, nhất định sẽ đi vòng qua từ ngọn núi sau rừng cây này, sau khi vòng qua là có thể thấy sông. Tóm lại ngươi cứ thấy sông là biết mình đang đến sông Tứ Hạ. Nếu chúng
đuổi theo ngươi dọc theo đường này, thì là vì cho rằng ngươi trốn đến
sông Tứ Hạ. Còn ở đây có một ngọn núi Nhị Ngưu, dưới núi là huyện Ngưu
Tị, nơi này đi về phía đông, dọc đường có núi, chính là hướng đến dốc
Thạch Linh. Như thế dù đi khá xa, nhưng được cái là thuận lợi ẩn nấp.”
An Nhược Thần nghiêm túc nhìn, hiểu ý của Diêu Côn.
Đến khi Diêu Côn nói rõ đường đi thế nào xong, quả nhiên nói:
“Bọn chúng muốn giết ta, ắt sẽ không để lại người sống. Nếu ta chết,
quận Bình Nam sẽ nằm trong tay chúng. Ta đoán đây là mục đích của chúng. Nhưng bọn chúng lại không dám giết cô nương, ngươi còn sống, Long tướng quân sẽ nằm trong tay chúng. Nên nếu chúng ta gặp địch thì khỏi đếm xỉa đến ta, ngươi cứ chạy đường ngươi đi, ta sẽ nghĩ cách dẫn chúng ra.
Chẳng qua là nếu ngươi gặp được tướng quân thì đừng quên nói tốt thay
ta, nhất định phải cứu người nhà ta.”
Nhưng An Nhược Thần lại được ra một chủ ý khác: “Nếu chúng ta bị bao vây, không còn đường trốn, vậy đại nhân cứ uy hiếp ta đi.”
Diêu Côn sững sờ.
“Bọn chúng muốn ta sống, đến lúc đó lấy tính mạng của ta ra ép, có lẽ nhất thời chúng không dám động tay, chúng ta có thể kéo dài thêm
ít.”
Diêu Côn thật không đáp lời nổi, tưởng tượng đến cảnh ông ta
gác kiếm trên cổ An Nhược Thần, hét lớn nếu còn đến nữa ta sẽ giết nàng
ta. Sau đó đội ngũ của Tiền Thế Tân bao vây bọn họ vào giữa. Dù không
dám đến, cũng sẽ không thả họ đi. Thế là, ông ta và con tin của mình đói bụng chịu lạnh đứng giữa, còn phe địch vây quanh nhậu nhẹt đợi ông ta
cạn kiệt sức lực.
Diêu Côn thở dài: “Chỉ sợ như thế càng tệ hơn, ép đối phương
sốt ruột, không quản ngươi sống chết ra sao mà giết cả hai thì toi.”
“Ai biết được thế nào?” An Nhược Thần uống một ngụm nước, “Dù
sao cũng không thể để mặc chúng định đoạt được. Chưa đến thời khắc cuối
cùng thì không được từ bỏ, có lẽ còn có hy vọng. Trước đây ở An phủ, ta
cứ ngỡ ta chết đến nơi rồi, kết quả ta trốn ra được. Lúc đại nhân nhảy
cửa sổ, có phải cũng cho là mình không có đường lui không, kết quả không phải cũng trốn được rồi sao? Chúng ta không thể nhụt chí, có thể kiên
trì được chừng nào thì cứ giữ vững chừng ấy, có khi tướng quân lại đột
nhiên xuất hiện cứu chúng ta đấy.”
Diêu Côn bật cười: “Làm sao Long tướng quân biết được chúng ta ở đâu? Vào lúc này, có lẽ hắn đang phản công đối trận với đại quân Nam
Tần. Để đánh lừa dư luận, có lẽ Tiền Thế Tân sẽ phái một lính liên lạc
khác quay về. Tướng quân cho rằng chúng ta đều bình yên. Hắn vẫn đợi
đánh giặc xong mới về thành đón ngươi, cứ nghĩ cách ngươi không xa,
chẳng qua chỉ là một đường sinh tử.”
“Có lẽ chim bồ câu không bị bắn trúng, có lẽ nha đầu ta phái đi đã tìm được Tôn chưởng quỹ, có lẽ Phương quản sự đã thành công phái
người đến tiền tuyến, có lẽ Lục đại nương đã tìm được người trong thành
tới tìm chúng ta, có lẽ phu nhân cũng đã tìm được cách thoát nạn, phái
người đến cứu chúng ta, cũng có lẽ tướng quân có chuyện cần về thành
Trung Lan…” An Nhược Thần cười nói: “Đại nhân nhìn xem, có biết bao khả
năng tốt như thế.”
Diêu Côn nhìn dáng vẻ thoải mái của nàng, cũng cảm thấy con đường phía trước rất có hy vọng.
“Ta phải sống để gặp tướng quân, đại nhân cũng phải sống, để gặp phu nhân.”
Diêu Côn nghe mà xúc động, nghĩ đến Mông Giai Nguyệt lại cảm thấy phấn chấn, “Ngươi nói đúng, có nhiều khả năng tốt thế cơ mà.”
***
Tại sông Tứ Hạ, có một đội ngũ khinh kị binh gồm hai trăm người vội vã phóng như bay ra khỏi doanh trại.
Động tác của kị binh thần tốc, chỉnh tề có thứ tự, dễ dàng nhận thấy được huấn luyện nghiêm chỉnh. Lúc đến ngã rẽ giữa dốc Thạch Linh
và thành Trung Lan thì đội ngũ tản ra, chia làm hai tổ mỗi tổ chạy một
hướng. Vó sắt rền tiếng vang, uy phong lừng lẫy, khí thế bừng bừng. Dẫn
đầu một đội trong đó, chính là Long đại tướng quân Long Đằng.
***
Tiền Thế Tân vẫn đang chờ tin bắt sống An Nhược Thần, đáng tiếc vẫn không có tin. Hắn cũng không thể nhàn rỗi được. Khắp nơi trong
thành đều đang lục soát tìm Tịnh Duyên sư thái, nhưng không có kết quả.
Còn cả Lục đại nương đã mất tích nữa, vẫn chưa có tin tức gì. Tiền Thế
Tân bèn đến An phủ.
Trên dưới An phủ đã sớm nghe được lời đồn, thấy Tiền Thế Tân đến liền vội cung kính chào đón.
Tiền Thế Tân cũng không khách sáo vòng vo, nói thẳng hôm qua
trong nha môn xảy ra án nạn giết người, Diêu Côn và An Nhược Thần cấu
kết với nhau ám sát tuần tra sứ đại nhân, sau khi hành hung đã bỏ trốn.
Hắn đã phái người đuổi bắt, nhưng sợ dư đảng của An Nhược Thần còn đang
làm loạn, hoặc giúp nàng lại trốn về thành, nên hy vọng An gia giúp đỡ,
nếu có tin của An Nhược Thần và Lục đại nương, dù chỉ là nửa tin không
đáng tin cậy, cũng phải báo lại với hắn.
An Chi Phủ nhận lời.
Tiền Thế Tân lại nói, ngoài An Nhược Thần và Lục đại nương ra,
An gia còn phải đề phòng một cô tử. “Bà ta khoảng trên ba mươi, gầy gò
lạnh lùng, võ nghệ cao cường. Hôm qua bà ta đã giết rất nhiều người ở
nha môn, giúp An Nhược Thần chạy trốn. Ta nghe được tin báo, có lẽ trước đây tứ cô nương đã bị cô tử này cướp đi.”
Mọi người trong An phủ kinh ngạc hít sâu. An Nhược Hi lập tức nghĩ đến cô tử nàng đã thấy ở ngoài phủ.
“Bà ta giết người không chớp mắt, vô cùng nguy hiểm. Lại còn
cấu kết với cả An Nhược Thần, không chừng sẽ còn xảy ra chuyện gì đó.
Các ngươi phải cẩn thận. Nếu có thấy người nào dáng vẻ như bà ta, phải
mau chóng đến báo cho ta biết. Nếu có tin tức của tứ cô nương thì cũng
phải báo. Tìm được cô tử này, có lẽ sẽ có cơ hội tìm được tứ cô nương,
tìm được tứ cô nương là có thể bắt được cô tử này về quy án.”
Toàn bộ An gia gật mạnh đầu. Bỗng Tiền Thế Tân nhìn sang An Nhược Hi, An Nhược Hi cũng vội vã gật đầu cái rụp.
Tiền Thế Tân cũng không ở lại lâu, chỉ nói sẽ phái nhiều người
đến bảo vệ An phủ bọn họ an toàn, đúng là lúc đi có để lại năm nha sai
thật.
An Chi Phủ rối rít cảm tạ, sai người chuẩn bị chỗ ở cho những
sai gia này, chuẩn bị vật dụng thường ngày. Sau đó Lý tiên sinh dẫn hai
người đến bàn bạc chuyện này với An Chi Phủ, An Chi Phủ cho gọi toàn bộ
người nhà và người làm trong phủ đến, nói chuyện ra, dặn bọn họ nếu thấy dấu vết thì nhất định phải mau chóng bẩm báo.
Lập tức có một người canh cổng nói thật sự có một cô tử đã đến, nói là đến hóa duyên, còn nói sương khí trong phủ dày đặc, có phải gần
đây gặp tai nạn đúng không, nhỏ thì mất đồ, lớn thì xảy ra tai vạ máu
tanh. Lúc ấy canh cổng nghe mà kinh hãi, cảm thấy đã gặp đúng cao nhân.
“Sau đó thì sao?” Lý tiên sinh vội hỏi.
“Sau đó đi mất rồi.” Canh cổng không dám bảo là mình cảm thấy
cô tử kia nói chuyện thần kỳ chính xác, nên đã nói với bà ta rất nhiều
chuyện, trả bà ta mấy đồng tiền, cô tử cám ơn hắn tốt bụng còn tặng cho
hắn lá bùa, để hắn mang theo bên người tránh tai ương.
Lý tiên sinh nhíu mày, hỏi những người khác: “Còn có ai thấy nữa không?”
An Nhược Hi không đáp, giả vờ như không có chuyện gì.
Lý tiên sinh còn hỏi có thấy Lục đại nương không, mọi người đều đáp không có.
An Nhược Hi cảm thấy, bây giờ nhà nàng đang gặp chuyện lớn rồi, không biết đại tỷ sống chết ra sao, kẻ điên cuồng giết người lượn quanh nhà nàng, Tiền đại nhân phái người canh chừng kỹ nhà nàng, sự tình
nghiêm trọng, hẳn phải đến Hỉ Tú đường hỏi xem trâm Hỉ Thước mới được.
Nhưng cả ngày không hề tìm được cơ hội ra cửa, An Nhược Hi rất
lo cho an nguy của đại tỷ, nhưng Tiết công tử không cho phép nàng có
tiếp xúc với đám tay chân của Tiền Thế Tân, nàng nghe lời, không hề lại
gần những kẻ đó. Thế là chỉ đành phải nghe tin đồn từ a hoàn bà tử, nàng nghiêm túc nghe, cảm thấy chuyện trò những thứ này với Tiết công tử
cũng quá tốt rồi.
Đêm buông xuống, An Nhược Thần và Diêu Côn nấp trên núi. Không
có nước uống, lương khô cũng đã ăn hết sạch. Bụng đói réo rắt, trời lại
còn lạnh. Hai người ngủ cũng không yên, phải cảnh giác động tĩnh xung
quanh. Đến quá nửa đêm thì trông thấy có một đoàn đuốc sáng dọc theo đại lộ ở dưới chân núi đi lên, nhất định là đội binh tìm kiếm họ rồi. Vui
vì còn chưa bị tìm thấy, nhưng rồi lại sợ hãi không biết còn có thể may
mắn được bao lâu.
Trong nha phủ, thuộc hạ tâm phúc của Tiền Thế Tân đánh thức
Tiền Thế Tân dậy, nói với hắn là Bạch Anh bị thương nặng đã qua đời rồi. Tiền Thế Tân vội vã thay áo, làm ra vẻ đau đớn bi ai, chạy đến phòng
của Bạch Anh.
Chỉ chốc lát sau, các chúc quan của Bạch Anh và quan viên trong quận đều chạy đến. Tiền Thế Tân đau khổ gào thét, Bạch đại nhân bị phản tặc nghịch thần làm hại, nhất định mọi người phải đồng tâm hiệp lực,
bắt hung thủ về quy án, phải nghiêm túc trị an trong thành, tuyệt đối
không được để mật thám nhân đó mà gây loạn.
Mọi người cũng lên tiếng phụ họa, bày tỏ quyết tâm trung thành báo quốc, thề không đội trời chung với phản tặc.
Tiền Thế Tân vội thu xếp hậu sự cho Bạch Anh, bố trí phòng ngự
cho các quan viên, sắp xếp người canh phòng, đảo mắt cái trời đã sáng
rực, đang ăn sáng thì có nha sai đến báo, nói là Tiền Bùi ở trong ngục
muốn gặp đại nhân.
Lúc này Tiền Thế Tân đâu có thời gian để ý đến phụ thân, bảo
nha sai khỏi để tâm tới lão. Nha sai nói: “Tiền Bùi cũng biết đại nhân
sẽ nói thế, nên ông ấy chỉ cần nhờ chuyển một câu, ông ấy nói lúc Hầu Vũ đại nhân còn sống đã chăm sóc ông ấy nhiều, nên nghe tin Hầu đại nhân
chết thì rất tiếc nuối, bảo đại nhân đừng quên làm tang sự cho Hầu đại
nhân.”
Tiền Thế Tân ngẩn người, xua tay cho nha sai kia đi xuống.
Tiền Thế Tân xử lý công vụ, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định đến đại lao xem sao.
Tiền Bùi thấy con trai đến thì rất vui. Lão cười nói: “Nghe nói ngươi lên làm thái thú rồi.”
“Vẫn chưa hẳn, chỉ tạm thời quản lý chức thái thú.”
“Vậy là nó rồi đấy. Trước đây Diêu Côn cũng như thế, sau đó được hoàng thượng ngự chỉ, thành thái thú.”
Tiền Thế Tân nhíu mày, không thích ám chỉ trong câu nói của phụ thân. “Ông muốn gặp ta, chính là vì nói những câu này sao?”
“Cũng không phải. Chẳng qua ta thân là cha ruột, dĩ nhiên sẽ
nhớ đến chuyện của con trai rồi. Chuyện lớn xảy ra trong nha môn, ta
đoán ngươi cần giúp đỡ.”
Tiền Thế Tân cười lạnh: “Cha con cái gì chứ, thốt ra từ miệng ông khác gì cười nhạo.”
Tiền Bùi đứng đắn nghiêm túc: “Điều này không buồn cười chút nào.”
Tiền Thế Tân cũng nghiêm túc: “Quả thật không buồn cười.” Hắn
xoay người định đi, lại nghe thấy Tiền Bùi gọi tên hắn ở phía sau, lại
còn hỏi hắn: “Ngươi có thích chuông không?”
Tiền Thế Tân cứng người dừng bước.
***
An Nhược Thần và Diêu Côn lại vòng qua một ngọn núi khác, bọn
họ không dám đi đại lộ, không dám vào thôn, không dám tìm đến trạm dịch
quán cơm, cũng không có thời gian bắn chim bắt cá, tìm được ít trái cây
trong núi, tuy rất sáp, nhưng hai người vẫn ăn hết.
An Nhược Thần vừa đi vừa nói: “Ăn ngon thật đấy, mình no quá, no quá.”
Diêu Côn nghe mà cười khổ, tự mình gạt mình như thế sẽ có hiệu
quả thật ư? Ông ta ngẩng đầu nhìn sắc trời, bây giờ chỉ đi chưa được nửa đường, nhất định không đến được doanh trại ở dốc Thạch Linh trước khi
trời tối rồi. Ngựa đã chạy hết nổi, người cũng mệt mỏi, trong lòng ông
ta có phần chán nản, ông ta cảm thấy sẽ không thành công, ắt bọn họ
không đến được.
Đang định gọi An Nhược Thần lại thương lượng đối sách, chợt
ngựa ông ta đang cưỡi hí một tiếng, chân khuỵu xuống làm ông ta té ngã,
mũi phun khí phì phì. Diêu Côn thở dài, nhìn đi, đúng là phải dừng lại
bàn bạc mới được. An Nhược Thần đi đằng trước xoay lại nhìn, Diêu Côn
lồm cồm bò dậy vẫy tay với nàng, còn chưa kịp mở miệng thì lại thấy An
Nhược Thần biến sắc hốt hoảng la to: “Đại nhân!”
Trong lòng Diêu Côn biết không ổn, chỉ nghe thấy soạt một
tiếng, một mũi bên sượt qua tai ông ta, ông ta lập tức lăn một vòng né
tránh, An Nhược Thần vội giục ngựa chạy tới chỗ ông ta. Một âm thanh hét to: “Để nữ nhân kia sống, không được làm nàng ta bị thương.”
Mấy mũi tên lại bắn đến, hai mũi bắn vào ngựa của Diêu Côn, một mũi bắn vào ngựa của An Nhược Thần, còn có hai mũi bắn vào Diêu Côn.
Diêu Côn và An Nhược Thần đụng đầu, hai mũi tên kia bị ngựa của An Nhược Thần chặn lại. Ngựa hí lên ngã xuống đất, An Nhược Thần ngã lăn trên
đất.
Bất chấp kêu đau, An Nhược Thần gắng sức chống chân đứng lên lao đến Diêu Côn: “Đại nhân!”
Nàng đẩy Diêu Côn ngã xuống, hai mũi tên lại bay sượt qua
người, lại một âm thanh hét to: “Không được để nữ nhân đó bị thương,
phải bắt sống.”
Cả An Nhược Thần và Diêu Côn đều nhận ra âm thanh này, là Lư Chính.
Bọn họ quay đầu nhìn xung quanh, một đám lính tuôn ra từ bốn
phương tám hướng bao vây bọn họ, rừng cách bọn họ khá gần, nhưng như đã
nói, dù có cách gần thì vào tình hình bị bao vây như bây giờ, bọn họ
cũng không trốn vào đó được.
An Nhược Thần đi đến đứng trước mặt Diêu Côn, giang rộng hai
tay hô lên với Lư Chính: “Không được làm hại ngài ấy, ta trúng độc, chỉ
có ngài ấy mới có giải dược. Ngài ấy nói phải gặp tướng quân mới có thể
đưa cho ta. Nếu không không quá ba ngày, ta chắc chắn sẽ chết.”
Tất cả đều sửng sốt, cung thủ cũng thôi giương cung, sắc mặt Lư Chính lúc trắng lúc xanh, đây là nàng ta đang châm chọc hay hù dọa hắn
đấy!
“Cô nương đùa vậy là có ý gì?” Hắn cười nhạt.
Chỉ trong thời gian đôi câu qua lại đấy, Diêu Côn đã rút kiếm
nhìn quanh, rồi ông ta kéo An Nhược Thần lui về phía sau, dựa lưng vào
một thân cây, kiếm gác trên cổ An Nhược Thần, sau đó lớn tiếng quát:
“Không được đến đây, cũng không được bắn tên loạn, nếu ta bị tổn thương
thì không cầm chắc kiếm đâu.”
Sắc mặt Lư Chính dần tối. Được lắm, chiêu này còn mạnh hơn cả thuốc độc, rất có tác phong của An Nhược Thần.
An Nhược Thần lạnh lùng nhìn hắn: “Còn ngươi thì sao, đùa như vậy là có ý gì?”
Lư Chính nói: “Ta cũng không lừa ngươi, nhị muội ngươi trúng độc thật.”
“Thế ư? Mất bao lâu thì phát độc?”
“Tính từ lần cuối ta đưa ‘giải dược’ cho nàng ta, nội trong một tháng, tính thử ngày tháng thì hẳn nàng ta không có cơ hội sống để lên
kiệu hoa đâu.”
“Nghĩa là ngươi dùng cơ hội ‘giải dược’ cuối cùng để hạ độc? Trên đời này làm gì có độc như thế?”
“Dĩ nhiên có. Ngươi không cần phải nhử ta, ta không nói dối,
ngươi có thể không tin, nhưng đến khi phát độc thì ngươi ta sẽ biết.
Nàng ta không chết ngay được, đầu tiên là ho khan nhức đầu, tưởng bị
phong hàn bình thường, sau đó đại phu sẽ kê thuốc phong hàn cho nàng ta, nàng ta uống vào, tình hình sẽ càng nghiêm trọng hơn. Cho đến khi nàng
ta chết đi. Thế nên ta không nói dối, có cơ hội ngươi sẽ biết thôi.
Nhưng ta đoán ngươi sẽ không hy vọng tận mắt kiểm chứng. Ta có giải
dược, ngươi đi với ta, thì tính mạng của ngươi và nhị muội ngươi cũng có thể giữ được.”
“Không thấy ta bị ép buộc ư? Ta đi với ngươi thế nào được?” An Nhược Thần lạnh lùng nói.
“Đừng đùa bỡn với ta.” Lư Chính nói.
“Ai đùa bỡn với ngươi hả.” Diêu Côn quát lớn: “Ai dám cử động
thử xem, kiếm của ta cũng không có mắt. Ta mà chết, nàng ta đừng hòng
sống được.”
“Ngươi nghe thấy rồi đấy.” An Nhược Thần nói, “Không bằng chúng ta thử thương lượng xem nên giải quyết chuyện này thế nào.”
Lư Chính nhìn tình hình, hắn không tin Diêu Côn dám làm An
Nhược Thần bị thương thật, nhưng hắn lại cảm thấy An Nhược Thần dám. Cây sau lưng Diêu Côn không tính là to lớn, không thể che chắn được hết cả
người ông ta, chỉ cần ông ta lách mình thì sẽ lộ ra, đầu ông ta cũng là
vị trí có thể bắn trúng. Cung thủ là lựa chọn thích hợp nhất trước tình
hình hiện tại, nhưng nếu sau lưng và mặt bên bị bắn trúng, Diêu Côn
không thể khống chế được kiếm của mình, chỉ sợ An Nhược Thần sẽ bị cứa
vào cổ thật.
Xem ra phải dây dưa với chúng thêm rồi, đợi chúng mệt mỏi không chịu nổi nữa, nếu có thể nghe lời thì hay nhất, còn nếu không, cung thủ sẽ bắn xuyên đầu Diêu Côn, còn bọn họ sẽ chạy đến gạt kiếm ra, một cước đánh ngã An Nhược Thần xuống đất, rồi dễ dàng chế trụ nàng ta.
“Ta phải đi bàn bạc xem sao.” Lư Chính nói. Sau đó hắn lùi về
phía sau. Quân lính cầm đầu cũng lùi ra theo hắn, còn những người khác
thì tiến lên một bước, càng bao vây An Nhược Thần và Diêu Côn chặt hơn.
Lư Chính và thủ lĩnh quân lính nói một hồi, dặn bọn họ phải
phân công cho tốt, tìm cung thủ bắn chuẩn chất đứng đúng vị trí, tìm sẵn điểm ngắm trên người ông ta, điểm chính là ở đầu. Hắn sẽ phụ trách đàm
phán với An Nhược Thần, phân tán sự chú ý của bọn họ. Cả hai người này
đều đã mệt rồi, sẽ không chống đỡ được lâu đâu.
Bên này An Nhược Thần không thấy được Lư Chính, nàng quét mắt
một vòng nhìn đám người vây quanh, nói với Diêu Côn: “Chắc chắn hắn đang bàn bạc xem nên bắt chúng ta lại thế nào.”
Diêu Côn cười khổ: “Đó chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”
“Chí ít bây giờ chúng ta còn sống.”
Diêu Côn lại cười khổ, khuyên hỏi: “Cô nương à, nếu ngươi bị
bắt thì đừng vội muốn chết. Tuy chúng muốn dùng ngươi để uy hiếp tướng
quân, nhưng Long tướng quân cơ trí hơn người, là một võ tướng có mưu
lược, hắn sẽ không chịu nghe theo định đoạt của chúng, hắn sẽ cứu ngươi
ra.”
An Nhược Thần không lên tiếng. Trong đầu nàng là nụ cười của
Long Đại, thật sự muốn gặp chàng một lần quá. Nàng không tưởng tượng nổi những kẻ này sẽ uy hiếp hắn điều gì, nhưng Lư Chính đã cài cắm ẩn mình
trong quân đội quá lâu, có thể đạt được tin tưởng, chứng minh kẻ giật
dây có thủ đoạn lại mưu đồ từ lâu. Nàng rất sợ mình sẽ hại tướng quân.
Nhưng nàng muốn gặp hắn, thật sự rất muốn gặp.
Chỉ chốc lát, Lư Chính đã quay lại. Chúng binh lính bao vây An
Nhược Thần và Diêu Côn thấp giọng truyền tin, dịch chuyển vị trí. An
Nhược Thần nhìn hành động của chúng, trong lòng cảnh giác.
Lư Chính nhìn vẻ mặt nàng, nói: “Cô nương phải biết, chắc chắn hôm nay ngươi không đi được.”
“Đương nhiên rồi, ta không đi nữa, ta mệt rồi, ta muốn cưỡi ngựa. Có xe ngựa thì hay nhất.” An Nhược Thần nói lung tung.
Lư Chính mím môi, kiềm chế nói: “Nếu cô nương đồng ý đi cùng ta, ta có thể sắp xếp xe ngựa.”
“Muốn để ta đi đâu đây?”
“Dĩ nhiên là một nơi an toàn rồi.”
“Các ngươi sẽ yêu cầu tướng quân điều gì?”
“Có thể yêu cầu gì chứ?” Lư Chính nhạy bén hỏi ngược lại, sau
đó nói: “Chẳng qua chúng ta đang giúp tướng quân bảo vệ cô nương, để
tướng quân yên tâm đánh giặc.”
An Nhược Thần nói: “Hẳn tướng quân cảm động lắm. Ngươi biết
đấy, ta luôn thích nghĩ địa vị của mình ở trong lòng tướng quân rất cao, tưởng tượng bản thân rất quan trọng với huynh ấy, nhưng là nam nhân mà, mẹ ta nói, nam nhân đều bạc tình. Lư đại ca, ngươi nói xem, ta có quan
trọng đến thế với tướng quân không?”
Lư Chính rất muốn viết một chữ “phục” cho An Nhược Thần, hỏi
ngược lại như thế, suýt nữa hắn đã nghĩ xem rốt cuộc nàng ta có nhiều
giá trị với Long tướng quân đến thế nào, có phải là con tin tốt không,
nếu đổi thành người khác, có lẽ sẽ bị nàng ta hù dọa rồi. Quả đúng thế,
Long đại tướng quân mà, là đại tướng từng dẫn dắt trăm nghìn binh tướng, dù dẹp loạn ba thành cũng không rơi lệ chớp mắt, cho đến bây giờ không
hề nghe tin đụng đến nữ sắc bao giờ, chỉ là con gái một thương nhân thôi mà, thật sự quan trọng thế sao?
“Cô nương à, ta làm hộ vệ bên cạnh ngươi, đã rất lâu rồi.” Lư
Chính không nhịn được nhắc nhở nàng. Hắn không phải là người khác, hắn
là hộ vệ của nàng. Đừng nói tình cảm không nén nổi của Long Đại dành cho An Nhược Thần trước đó, ngay cả những thủ đoạn nhỏ mà An Nhược Thần
dùng để đối phó với người khác hắn cũng đều thấy rõ. Nàng giảo hoạt,
biết diễn trò, chủ ý đầy bụng, lời nàng nói không thể tin, không thể
nghe, cũng không cần để ý. Cứ vậy mà xử trí.
Dĩ nhiên An Nhược Thần biết ý của hắn là gì, nàng mỉm cười: “Ta nhớ mà, ngươi đã từng là hộ vệ của ta. Ta rất cảm động, ngươi dạy ta
học vấn quan trọng, để ta thêm kiến thức, đây là điều mà hộ vệ khác
không làm được.”
Mặt Lư Chính giật giật, nàng ta cũng đang châm chọc hắn đấy ư?
Lư Chính để ý thấy Diêu Côn nghe chuyện của bọn họ, kiếm trong
tay buông lỏng. Lư Chính đặt tay ở sau lưng, lặng lẽ ra dấu tay, nhắc
nhở cung thủ chú ý.
Chợt An Nhược Thần hỏi: “Giết thái thú đại nhân ngươi có thể lĩnh thưởng ư?”
Lời này đã nhắc nhở Diêu Côn, ông ta sực tỉnh tập trung lại, cầm chắc kiếm lần nữa.
Lư Chính không nói gì.
“Bắt ta về, ngươi có thể lĩnh thưởng ư?”
Lư Chính vẫn không nói gì.
“Lư đại ca à, ta rất tò mò, các ngươi làm những chuyện này thì có thể được cái gì?”
Lư Chính hỏi ngược lại: “Ta cũng tò mò, ngươi kéo dài thời gian như thế thì được cái gì?”
“Ta đang đợi tướng quân.” An Nhược Thần đáp, “Ngươi biết mà.”
“Ta biết tướng quân không thể đến được. Con bồ câu kia đã chết, người do Phương quản sự phái đi cũng đã chết. Hai sai dịch do Xuân Hiểu phái đi từ lầu Tử Vân cũng đã bị bắt về. Tin của lính liên lạc cũng đã
về, biết đâu lúc này tướng quân đang nghe hắn ta báo lại chuyện.”
“Là một lính liên lạc khác? Tướng quân sẽ nghi ngờ người lúc trước đâu rồi.”
“Không biết. Lính liên lạc đi đường mệt nhọc, cho người khác
quay về báo tin là rất bình thường.” Lư Chính bình tĩnh nhìn An Nhược
Thần: “Nên tướng quân sẽ không đến, đợi đến khi tướng quân nhận được tin thành Trung Lan xảy ra biến cố lớn, thì cô nương đã ngủ ngon ở nơi an
toàn rồi.”
An Nhược Thần không nói câu gì.
Lư Chính đang đợi nàng, đợi mãi lâu, vẫn không thấy nàng lên tiếng.
Cuối cùng Lư Chính không nhịn nổi nữa, hắn nhìn Diêu Côn rồi
nhìn sang An Nhược Thần: “Dù có kéo dài thế nào thì kết quả cũng như
nhau thôi. Ta không muốn làm cô nương bị thương đâu. Số mệnh của Diêu
đại nhân đã hết, ngươi giúp ông ta cũng chẳng được gì cả. Thậm chí ông
ta còn làm liên lụy đến tướng quân. Ông ta mưu phản, làm hại Bạch đại
nhân, tướng quân không có cách gì bảo vệ hắn được. Tướng quân che chở
ông ta, có nghĩa là tướng quân cũng sẽ mang theo tội danh mưu phản. Cô
nương hy vọng như vậy ư? Cô nương muốn làm hại tướng quân?”
Diêu Côn nghe mà lòng hận vô cùng, hay lắm Lư Chính nhà ngươi,
không ngờ lại xảo quyệt như thế, dám lấy điểm yếu của An Nhược Thần ra
nói chuyện.
An Nhược Thần vẫn cứ im lặng, nàng nhìn Lư Chính, trong mắt không hề có chút do dự.
Lư Chính đành nói tiếp: “Các ngươi không có thể lực, căn bản
không chống đỡ được lâu đâu. Hôm nay ta cũng sợ Diêu đại nhân làm ngộ
thương cô nương nên mới không động thủ. Nhưng một lát nữa, chỉ sợ Diêu
đại nhân mệt mỏi không cầm nổi kiếm, đến lúc đó, không phải kết quả vẫn
giống nhau sao? Không như bây giờ cứ sảng khoái đi, đại nhân và cô nương đều không phải chịu mệt.”
“Ta thà mệt mỏi, ta thà kéo dài.” An Nhược Thần mở miệng, “Vào
lúc này, khoảnh khắc này, ta vẫn còn sống.” Nàng khích lệ mình, cũng
khích lệ Diêu Côn. “Lư đại ca, ngươi biết rõ chuyện của ta, vậy ngươi
thử nghĩ đi, liệu ta sẽ từ bỏ, hay chống đỡ đến cuối cùng?”
“Cần gì phải thế?” Lư Chính châm chọc, “Kết quả đã định rồi, cần gì phải mạnh mồm.”
An Nhược Thần khẽ cắn răng, đúng là nàng đang mạnh mồm, nhưng
nàng không thể từ bỏ, tuyệt đối không từ bỏ. “Trước kia ta cũng tưởng
rằng chết chắc rồi. Nhưng ta không từ bỏ, ta cố đến thời khắc cuối cùng, sau đó ta đã gặp được tướng quân…”
Lư Chính quát lớn ngắt lời nàng, ả nữ nhân này bị điên hả! “Không có tướng quân gì hết! Sẽ không có ai đến cứu các ngươi!”
Chữ “các” mới thốt ra, lập tức nghe thấy “vèo” một tiếng, một cung thủ hét “á” lên rồi ngã từ trên cây xuống.
Lư Chính cả kinh thất sắc, chỉ trong một giây đó, đột nhiên
trong cánh rừng bên trái ở sau lưng có một đội kỵ binh xuất hiện, lại im lặng không tiếng động như thế, bọn họ chỉ mải tập trung vào An Nhược
Thần mà không để ý đến xung quanh. Nhất định đội kỵ binh này đã thăm dò
tình hình kỹ trước, sau đó lặng lẽ che chắn đi đến.
Tất cả chỉ diễn ra trong một giây.
Cung thủ trên cây kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống, càng lúc
càng có nhiều mũi tên bay đến hơn, mấy người bên cạnh Lư Chính đều trúng tên ngã xuống. Mọi người kịp phản ứng lại, vung đao cản lại. Thủ lĩnh
vệ binh hét lớn: “Bắn tên! Lui về phía sau!”
Nhưng Lư Chính biết, đã không còn kịp rồi.
Vì không có mũi tên nào bắn về phía hắn, đối phương muốn giữ
lại mạng của hắn. Còn hắn lại không nghe thấy có ai gào thét chỉ thị,
đội kỵ binh lại có thể yên lặng bao vây họ lại như thế, nghiêm chỉnh
huấn luyện đến vậy, hắn biết chỉ có một người có thể làm được.
Một con chiến mã như mũi tên lao vụt đến, từ trên đầu Lư Chính
nhảy đến, lập tức có người vung trường đao, chém đứt đầu thủ lĩnh vệ
binh. Hắn xoay người lại, quay người, vừa quay vừa vung đao, mũi đao móc đúng một cung thủ, ném hắn về phía An Nhược Thần, may mà bấp phải một
tên vệ binh muốn thừa dịp chém lung tung đến chỗ Diêu Côn và An Nhược
Thần. Con ngựa phối hợp cùng hắn, xoay người một cướp, sau đó tung vó
đạp bay một vệ binh xông lên, rồi sải vó phi tới chỗ An Nhược Thần.
Lư Chính xoay người bỏ chạy, không dám tham chiến chút nào, hắn vốn không cần phải nhìn kỹ người nọ là ai, người kia cũng không thèm
nhìn hắn.
Long Đằng, Long Đại, Long tướng quân.
“Ta đang đợi tướng quân.” Hắn nghĩ đến lời của An Nhược Thần. Làm sao có thể, làm sao có thể?!
Trong lòng An Nhược Thần cũng đang điên cuồng gào thét làm sao
có thể, làm sao có thể. Nàng mở to hai mắt, nhìn kỹ nam nhân cao lớn
trên chiến mã.
“Trước kia ta cũng tưởng rằng chết chắc rồi. Nhưng ta không từ
bỏ, ta cố đến thời khắc cuối cùng, sau đó ta đã gặp được tướng quân…”
Hốc mắt nàng nóng lên. “Lần này đây, cũng giống như thế.”
Diêu Côn sợ hãi không để ý đến xung quanh còn rất nguy hiểm, mà vội vã ném kiếm đi, la lớn: “Ta không có ý giết An cô nương.”
Long Đại không để ý đến ông ta. Hắn giục ngựa chạy quanh An
Nhược Thần, đại đao của hắn vung lên, ánh mắt hắn ác liệt, tiếng vó ngựa như tiếng gió, nhịp bước nhanh nhẹn vững vàng, cũng hệt như vũ điệu.
Long Đại lại chém ngã một vệ binh tấn công An Nhược Thần. Các vệ binh
lùi về phía sau, lui nữa lui nữa, đến khi bọn chúng phát hiện không thể
lui được nữa, đội kỵ binh đã bao vây chúng. Các vệ binh vội vã hạ vũ
khí, quỳ xuống, hai tay ôm đầu.
Lư Chính chưa chạy được xa, vẫn chưa lên ngựa, lập tức có hai
thanh đại đao gác lên cổ hắn. Hai kỵ binh khác nhảy xuống ngựa, trói Lư
Chính lại.
Long Đại cưỡi ngựa chạy quanh An Nhược Thần, một vòng lại một
vòng, cho đến lúc tất cả vệ binh đều đã quỳ xuống, cho đến lúc chắc chắn đã an toàn.
An Nhược Thần nhìn hắn mà nhớ lại lần nàng học cưỡi ngựa, Long
Đại cũng y hệt như thế, xoay quanh người nàng, còn hỏi nàng “cô đã học
được chưa”.
“Tướng quân.”
Long Đại ghìm ngựa đến trước mặt nàng, cúi đầu nhìn nàng.
Nàng ngẩng đầu, cũng đang nhìn hắn.
Hốc mắt nàng nóng lên, nàng rất muốn khóc song không thể khóc,
đã bao lâu không gặp tướng quân, vất vả lắm mới gặp được, phải vui mừng
hưng phấn mới đúng, sao có thể rơi lệ!
Long Đại chìa tay ra với nàng.
An Nhược Thần nhìn bàn tay hắn, cuối cùng nước mắt lăn dài trên má. Nàng trịnh trọng đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
Hắn siết thật chặt, có phần nghiêm túc.
Tiếp đấy nàng thấy hắn nhếch môi, lập tức có một luồng lực kéo
nàng đi lên, nàng không hề chống cự, để mặc hắn khom người, vừa kéo vừa
siết chặt, ôm eo nàng bế nàng lên ngựa.
Nàng vùi đầu vào ngực hắn, giấu đi nước mắt.
“Tướng quân.”
“Là ta.”